Ăn cơm, mặc áo, dầm mưa dãi nắng, nghe tiếng máy bằng tai, sờ kim loại bằng tay, nhìn dáng xe bằng con mắt của người đã sống với nghề. Bởi thế, nhiều sản phẩm làm ra không chỉ để chạy, mà để ở lại. Một chiếc Aston Martin 15/98 2/4-passenger đời 1938–1939, nhìn lại hôm nay, không còn là chuyện nhanh hay chậm, mạnh hay yếu nữa. Nó là một mảnh thời gian còn giữ được hình hài.
Cái đẹp của những chiếc xe cổ nằm ở chỗ đó. Nó không quá hoàn hảo, nhưng có hồn. Một đường cong có thể chưa tuyệt đối chính xác theo máy tính, một chi tiết có thể chưa tối ưu như công nghệ bây giờ, nhưng lại khiến người ta muốn ngắm lâu hơn. Vì phía sau nó có bàn tay, có mồ hôi, có tính khí, có cả sự ngang bướng rất người của những người thợ.

Ngày nay, trí tuệ nhân tạo và rô bốt đã thay con người làm được quá nhiều việc. Nhanh hơn, đều hơn, sạch hơn, chuẩn hơn. Nhưng lạ là nhiều thứ nhìn rất bắt mắt, dùng rất tiện, ngắm vài bữa lại chán. Nó có thể đẹp ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng thiếu cái gì đó để người ta nhớ lâu.
Có lẽ, cảm xúc không sinh ra từ sự hoàn hảo. Cảm xúc sinh ra từ một đời sống thật. Từ tiếng búa gõ lệch một nhịp, từ vết tay người thợ để lại đâu đó, từ những đêm mất ngủ của người kỹ sư, từ cái liều của một thời chưa có quá nhiều máy móc chống lưng.

AI có thể học từ hàng tỷ dữ liệu. Rô bốt có thể lặp lại hàng triệu động tác. Nhưng chúng không ăn cơm, không biết mệt, không biết tiếc, không biết vui khi chiếc xe đầu tiên nổ máy sau bao ngày cặm cụi. Chúng có thể làm ra sản phẩm rất giỏi, nhưng để một sản phẩm thành tác phẩm, hình như vẫn cần một chút “cơm” của con người gửi vào đó.
Aston Martin 15/98 không phải chiếc xe hoàn hảo nhất. Nhưng nó có một thứ mà nhiều sản phẩm hiện đại rất khó có: nó khiến người ta muốn kể chuyện.
Mà cái gì còn khiến người ta muốn kể chuyện, cái đó chưa cũ.
Để lại bình luận của bạn