Có một thời, người ta mua xe để chứng minh mình là ai.
Bây giờ, người ta chọn xe để sống cho đúng với mình hơn.
Nhìn vào chiếc xe một người đang đi, nhiều khi có thể đoán được nhịp sống của họ. Không cần hỏi thu nhập. Không cần hỏi chức danh. Chỉ cần nhìn cách họ chọn xe, dùng xe và giữ xe.
Người thích xe lớn, ngồi cao, nhìn xa, thường là người cần cảm giác an toàn. Không hẳn vì họ yếu, mà vì họ đã trải qua đủ va đập để hiểu rằng bình yên quan trọng hơn phô trương.
Người chọn xe nhỏ, gọn, vừa đủ, thường là người đã biết mình cần gì. Họ không cần thừa công suất, không cần dư hình ảnh. Chỉ cần một chiếc xe đúng việc, đúng lúc, đúng nhịp sống.
Người mê công nghệ, màn hình lớn, hỗ trợ lái đầy đủ, thường sống trong một thế giới nhiều kết nối. Họ quen với việc mọi thứ phải nhanh, phải tiện, phải có lời nhắc. Chiếc xe trở thành phần kéo dài của điện thoại và laptop.
Người vẫn trung thành với vô lăng tròn, động cơ hút khí tự nhiên, hộp số sàn, thường không phải vì hoài cổ. Họ chỉ muốn giữ lại cảm giác kiểm soát. Muốn biết mình đang lái, đang làm chủ, chứ không phải được điều khiển.

Có người đổi xe liên tục. Có người đi một chiếc mười năm, hai mươi năm.
Không ai đúng. Không ai sai.
Chỉ là mỗi người đang sống một cách khác nhau.
Xe điện, xe hybrid, xe xăng.
Không chỉ là lựa chọn công nghệ.
Đó là lựa chọn về nhịp sống, về sự chấp nhận thay đổi, về mức độ sẵn sàng bước sang điều mới.
Cuối năm nhìn lại, có thể chiếc xe ta đang đi không phải chiếc hoàn hảo nhất. Nhưng nó thường là chiếc phản ánh đúng nhất con người ta ở thời điểm này.

Và khi bước sang năm mới, có lẽ câu hỏi không phải là nên đổi xe gì.
Mà là mình đang muốn sống chậm hơn hay nhanh hơn.
Đơn giản hơn hay nhiều hơn.
Ít ồn ào hơn hay nhiều kết nối hơn.
Chiếc xe chỉ là phương tiện.
Nhưng khi nó đồng hành cùng ta mỗi ngày, cách ta chọn, dùng và giữ nó thường phản chiếu khá rõ con người ta đang như thế nào, và đang hướng về phía trước ra sao.
Để lại bình luận của bạn